Cơ hội tham gia chuỗi giá trị carbon toàn cầu nhưng không dễ “vào cuộc”

Trong tiến trình chuyển từ xây dựng chính sách thị trường carbon sang vận hành thực tế, những yêu cầu về minh bạch, năng lực thực thi và niềm tin thị trường đang trở thành rào cản không nhỏ…

Phiên thảo luận 1 “Cơ hội kết nối với thị trường quốc tế”. Ảnh: Việt Dũng
Phiên thảo luận 1 “Cơ hội kết nối với thị trường quốc tế”. Ảnh: Việt Dũng

Trong bối cảnh các quốc gia tăng tốc thực hiện cam kết khí hậu toàn cầu, Điều 6 của Thỏa thuận Paris đang dần trở thành công cụ then chốt thúc đẩy hợp tác quốc tế trong giảm phát thải. Việc triển khai cơ chế này không chỉ đòi hỏi nền tảng pháp lý phù hợp mà còn phụ thuộc vào năng lực vận hành thị trường và mức độ sẵn sàng của các bên tham gia.

Nhìn vào Việt Nam, có thể thấy một trạng thái “song hành” khá rõ: cơ hội mở ra đáng kể nhưng thách thức cũng ngày càng bộc lộ rõ hơn trong tiến trình đi từ thiết kế chính sách sang vận hành thực tế.

TỪ “KHUNG” CHÍNH SÁCH SANG “VẬN HÀNH” THỰC TẾ

Tại Tọa đàm “Thúc đẩy hợp tác trao đổi quốc tế tín chỉ carbon hướng tới thực hiện cam kết giảm phát thải của quốc gia và doanh nghiệp”, diễn ra chiều ngày 23/7, nhiều chuyên gia nhận định nếu đặt trong tổng thể, Việt Nam đã đi qua giai đoạn khởi động, nhưng vẫn đang ở ngưỡng bản lề của quá trình định hình thị trường.

Ở góc độ cơ hội, nền tảng thể chế đang dần hình thành và đây là điều kiện tiên quyết để tham gia sâu hơn vào thịtrường carbon quốc tế. Việc Chính phủ ban hành Nghị định 112 là bước tiến quan trọng góp phần định hình thị trường carbon trong nước và tạo cơ sở để kết nối với các cơ chế toàn cầu.

Phiên thảo luận “Cơ hội kết nối với thị trường quốc tế”. Ảnh: Việt Dũng
Phiên thảo luận “Cơ hội kết nối với thị trường quốc tế”. Ảnh: Việt Dũng

Đánh giá về tiến trình này, ông Gilles Dufrasne, chuyên gia chính sách thị trường carbon quốc tế thuộc Cơ quan khí hậu (DG Clima) cho rằng những bước tiến trong quá trình xây dựng hệ thống pháp lý và phát triển thị trường carbon phản ánh rõ quyết tâm của Việt Nam trong việc tham gia sâu hơn vào các cơ chế hợp tác toàn cầu.

Song song với thể chế, yếu tố chính trị và định hướng hợp tác quốc tế đang đóng vai trò như lực đẩy quan trọng.

"Việc Việt Nam chủ động thúc đẩy các quan hệ đối tác trong triển khai Điều 6 có thể mở ra các cơ chế hợp tác quy mô lớn. Điều này, khi đặt trong bối cảnh cạnh tranh toàn cầu về tín chỉ carbon, cho thấy Việt Nam không chỉ giúp mở rộng nguồn lực mà còn góp phần định vị vai trò của Việt Nam trong chuỗi giá trị carbon toàn cầu", ông Gilles Dufrasne nhấn mạnh.

Tuy nhiên, chính tại điểm chuyển từ “khung” sang “vận hành”, những thách thức cốt lõi bắt đầu bộc lộ. Ông John Robert Cotton, Phó Giám đốc, Chương trình Đối tác Chuyển dịch Năng lượng Đông Nam Á, Văn phòng dịch vụ dự án Liên hợp quốc (ETP-UNOPS) đánh giá thách thức lớn nhất hiện nay là bảo đảm tính liêm chính của tín chỉ carbon thông qua việc triển khai hiệu quả các quy định.

Các đại biểu tham dự tọa đàm. Ảnh: Việt Dũng
Các đại biểu tham dự tọa đàm. Ảnh: Việt Dũng

Điều này đòi hỏi hệ thống đo lường, báo cáo và thẩm định (MRV) phải vận hành đồng bộ, đáng tin cậy và nhất quán, bởi bất kỳ “khoảng xám” nào về dữ liệu cũng có thể làm suy yếu niềm tin và kéo theo rủi ro, ông John Robert Cotton cho biết.

“Việt Nam đã bước đầu xác định được lĩnh vực ưu tiên và nguyên tắc điều chỉnh tương ứng nhưng vấn đề vẫn là cụ thể hóa thành các hướng dẫn rõ ràng, minh bạch và có tính khả thi,” chuyên gia chính sách thị trường carbon quốc tế thuộc Cơ quan khí hậu (DG Clima) cho biết.

PHỐI HỢP CHẶT CHẼ GIỮA CÁC CƠ QUAN QUẢN LÝ, DOANH NGHIỆP VÀ ĐỐI TÁC QUỐC TẾ 

Ở chiều ngược lại, bà Roxanne Tan, Cố vấn quản lý cấp cao về chính sách và chiến lược của Tập đoàn South Pole, cho rằng cơ hội của Việt Nam vẫn rất rõ ràng.

Theo bà, sự phối hợp hiệu quả giữa các bộ, ngành, đặc biệt là Bộ Nông nghiệp và Môi trường cùng các cơ quan liên quan, có thể tạo ra một hệ thống chính sách đồng bộ, yếu tố nền tảng để thị trường carbon phát triển bền vững.

Ông Axel Michaelowa, Giám đốc điều hành kiêm Nhà sáng lập Tổ chức Perspectives Climate Group, Nguồn ảnh: Việt Dũng
Ông Axel Michaelowa, Giám đốc điều hành kiêm Nhà sáng lập Tổ chức Perspectives Climate Group, Nguồn ảnh: Việt Dũng

"Tính liên ngành là đặc trưng tất yếu của thị trường carbon, nhưng nếu thiếu cơ chế điều phối hiệu quả có thể dẫn đến làm giảm hiệu suất vận hành.

Trên bình diện rộng hơn, yêu cầu về báo cáo theo Điều 6.2 tiếp tục là một phép thử đối với năng lực vận hành. Ngay cả các quốc gia đi đầu cũng gặp khó khăn trong việc đáp ứng tiêu chuẩn báo cáo khi phát hiện 13/30 trường hợp thiếu nhất quán thông qua quá trình rà soát kỹ thuật."

Nhấn mạnh tầm quan trọng của sự phối hợp liên ngành, ông Axel Michaelowa, Giám đốc điều hành kiêm Nhà sáng lập Tổ chức Perspectives Climate Group, chỉ ra rằng thị trường carbon vốn mang tính liên ngành, nên sự tham gia của nhiều cơ quan là điều tất yếu.

Còn theo ông Kazuhisa Koakutsu, Giám đốc Trung tâm Đối tác Thực hiện Điều 6 của Thỏa thuận Paris (A6IP), chất lượng tín chỉ phải được bảo đảm thông qua việc tuân thủ chặt chẽ phương pháp luận, đường cơ sở và hệ thống MRV, đồng thời phù hợp với đóng góp do quốc gia tự quyết định (NDC).

Trong khi đó, từ góc nhìn bên mua, ông Fergus McBean, Bí thư thứ nhất về Tự nhiên và Khí hậu tại Đại sứ quán Anh ở Việt Nam, cho rằng yếu tố quyết định là mức độ minh bạch và khả năng xác minh lợi ích môi trường.

Ở góc độ thực tiễn, bà Roxanne Tan cho rằng khu vực tư nhân vẫn thiếu thông tin về cấu trúc chi phí khi tham gia các cơ chế theo Điều 6, bao gồm cả chi phí liên quan đến điều chỉnh tương ứng.

"Đây là yếu tố có tính quyết định đối với tính khả thi của dự án, bởi nếu chi phí không được xác định rõ, các dự án giảm phát thải khó có thể triển khai, trừ khi thị trường chấp nhận mức giá carbon đủ hấp dẫn", Cố vấn quản lý cấp cao về chính sách và chiến lược của Tập đoàn South Pole nêu.

Trên bình diện rộng hơn, yêu cầu về báo cáo theo Điều 6.2 tiếp tục là một phép thử đối với năng lực vận hành. Ông Axel Michaelowa chỉ ra rằng ngay cả các quốc gia đi đầu cũng gặp khó khăn trong việc đáp ứng tiêu chuẩn báo cáo khi phát hiện 13/30 trường hợp thiếu nhất quán thông qua quá trình rà soát kỹ thuật.

Điều này cho thấy việc xây dựng hệ thống báo cáo minh bạch, nhất quán ngay từ đầu không chỉ là yêu cầu kỹ thuật mà còn là điều kiện để bảo đảm uy tín quốc gia trong bối cảnh thị trường carbon ngày càng đòi hỏi cao về tính chuẩn hóa.

Dù đang sở hữu nhiều điều kiện thuận lợi, Việt Nam vẫn cần giải quyết đồng thời nhiều bài toán về kỹ thuật và thị trường để có thể tận dụng hiệu quả cơ hội từ Điều 6 của Thỏa thuận Paris. Việc chuyển từ “khung” sang “vận hành” sẽ là giai đoạn mang tính quyết định, đòi hỏi sự phối hợp chặt chẽ giữa các cơ quan quản lý, khu vực tư nhân và các đối tác quốc tế nhằm xây dựng một thị trường carbon minh bạch, hiệu quả và bền vững.

Điều kiện để doanh nghiệp tham gia thị trường carbon toàn cầu

Việc chuẩn bị đầy đủ về thể chế, năng lực kỹ thuật và nguồn lực là điều kiện tiên quyết để tham gia hiệu quả, minh bạch vào thị trường carbon toàn cầu. Đó là khẳng định của Phó Cục trưởng Cục Biến đổi Khí hậu, Bộ Nông nghiệp và Môi trường Nguyễn Tuấn Quang.

Ba khuôn khổ trao đổi quốc tế tín chỉ carbon

Nghị định 112/2026/NĐ-CP về chuyển giao quốc tế kết quả giảm nhẹ phát thải khí nhà kính và tín chỉ carbon quy định, đồng thời ba khuôn khổ trao đổi giúp Việt Nam tham gia linh hoạt vào nhiều hình thức hợp tác, đồng thời bảo đảm hoạt động trao đổi quốc tế được quản lý thống nhất và phù hợp với mục tiêu giảm phát thải quốc gia...

Thị trường tín chỉ carbon cần được nhìn nhận như một nguồn lực phát triển mới

GS.TS Hoàng Văn Cường, Phó Chủ tịch Hội Khoa học Kinh tế Việt Nam khẳng định việc thúc đẩy hợp tác quốc tế về trao đổi tín chỉ carbon mang ý nghĩa quan trọng, thiết thực. Đây không chỉ đơn thuần là câu chuyện môi trường hay ứng phó biến đổi khí hậu, mà là vấn đề cốt lõi của hội nhập kinh tế quốc tế, đổi mới công nghệ, huy động nguồn lực tài chính xanh và tạo dựng lợi thế cạnh tranh mới cho doanh nghiệp Việt Nam trong chuỗi giá trị toàn cầu...

[Phóng sự ảnh]: Thúc đẩy hợp tác trao đổi quốc tế tín chỉ carbon

Chiều ngày 23/7/2026, Cục Biến đổi khí hậu (Bộ Nông nghiệp và Môi trường) phối hợp với Chương trình Đối tác chuyển dịch năng lượng Đông Nam Á (ETP), Văn phòng dịch vụ dự án Liên Hợp Quốc (UNOPS) và Hội Khoa học Kinh tế Việt Nam tổ chức tọa đàm “Thúc đẩy hợp tác trao đổi quốc tế tín chỉ carbon hướng tới thực hiện cam kết giảm phát thải của quốc gia và doanh nghiệp”...

Mở khóa kênh dẫn vốn mới cho mục tiêu giảm phát thải của Việt Nam

Trong nỗ lực hiện thực hóa cam kết phát thải ròng bằng “0” vào năm 2050, Việt Nam đang tìm kiếm các kênh huy động tài chính hiệu quả cho giảm phát thải. Trong đó, cơ chế chuyển giao kết quả giảm phát thải được quốc tế công nhận (ITMO) theo Điều 6 của Thỏa thuận Paris được kỳ vọng trở thành “đòn bẩy”, giúp kết nối nguồn vốn quốc tế và khu vực tư nhân với các dự án khí hậu trong nước...

Tổng lượng phát thải ròng của Việt Nam liên tục tăng qua các giai đoạn, ước tính lượng phát thải ròng năm 2030 là 927 triệu tấn, năm 2050 là 1.500 triệu tấn. Như vậy, để đạt được mục tiêu Net Zero thì nhu cầu sản xuất và cung ứng, bù trừ tín chỉ carbon là khá lớn.

VnEconomy Interactive

VnEconomy Interactive

Interactive là một sản phẩm báo chí mới của VnEconomy vừa được ra mắt bạn đọc từ đầu tháng 3/2023 đã gây ấn tượng mạnh với độc giả bởi sự mới lạ, độc đáo. Đây cũng là sản phẩm độc quyền chỉ có trên...

VnEconomy
VnEconomy